Ánh lửa ngút trời, tiếng hò giết vang dội khắp càn khôn.
Vương Mãnh nhìn về phía trước với vẻ không thể tin nổi, trong lòng chỉ còn lại kinh hãi. Vì sao đã đến nước này rồi, đám tân binh Quảng Hán quận kia vẫn còn đánh tiếp?
Mẹ kiếp, sáu ngàn người đánh đến bây giờ còn lại được bao nhiêu? Chưa tới hai ngàn rồi chứ gì, vậy mà vẫn liều mạng đến thế?
Rốt cuộc Đường Vũ đã cho chúng bao nhiêu tiền? Chẳng lẽ cứ chết một người là phát một lượng hoàng kim hay sao?




